Tôi đã tìm thấy chân lý cuộc đời mình

Mọi đau đớn giày vò của bệnh tật đã biến mất. Tôi không còn cảm thấy buồn rầu trong tâm, không lo lắng gì về bệnh tật, hay những vướng mắc của cuộc đời của mình nữa.

05/11/2019

MỖI KHI ĐỌC SÁCH CHUYỂN PHÁP LUÂN TÔI LẠI THẤY LÒNG THANH THẢN BIẾT BAO NHIÊU...

Chia sẻ của vợ chồng một vị đại tá quân đội đã nghỉ hưu – Ông Trần Xuân Thống, nguyên Trung đoàn trưởng Trung đoàn 28 F 10 Quân đoàn 3, hiện ở Quận Tân Bình thành phố Hồ Chí Minh.

Tháng 9 năm 2014, đang trong lúc buồn bã, suy tính luẩn quẩn với trăm mối lo ngại thì chị gái tôi ở Vinh Nghệ An gọi điện hỏi thăm. Biết những băn khoăn của tôi, chị đã giới thiệu với tôi về một môn khí công tu luyện của Phật gia. Chị nói ở thành phố Vinh bây giờ nhiều người tu luyện theo môn khí công này và đã có những lợi ích bất ngờ. Thay đổi rõ nhất đối với những người tập luyện môn khí công này là vấn đề sức khỏe. Chị bảo, sau khi tập luyện, nhiều người đã khỏi bệnh, kể cả những bệnh cực kỳ nan giải mà không tốn một xu tiền thuốc. Chị gửi cho tôi quyển sách có tựa đề “Chuyển Pháp Luân” và dặn tôi nên đọc hàng ngày.

Trong lúc đang bối rối, tôi đã đọc cuốn sách như người sắp chết đuối vớ được cọc, và vô cùng tâm đắc với nội dung của sách. Đời lính, đời binh ngũ, đời học hành, tôi đã đọc nhiều sách nhưng tôi nhận thấy đây chính là quyển sách mà tôi tâm đắc nhất. Bởi vì quyển sách dạy người ta chữ Nhẫn. Mà chữ Nhẫn là chữ hay nhất và huyền diệu nhất để người ta sống trên đời, là bí quyết của mọi thành công, sẽ biến nguy thành an, biến xấu thành tốt.

Quyển sách cũng lý giải cho tôi nhiều điều, từ những việc tưởng đơn giản như hóa giải những mâu thuẫn trong mình và những người xung quanh tới những vấn đề cao thâm và sâu sắc hơn như sự phát triển của vũ trụ và lịch sử loài người. Tôi đã tìm thấy chân lý cuộc đời mình. Tôi lý giải được vì sao chiến tranh ác liệt, tôi vào sinh ra tử mà chỉ bị thương chứ không tàn phế hay hi sinh như số đông đồng đội tôi mà vẫn bình an trở về…Tôi cũng đã hiểu được những thứ mà tôi có được trong đời này, kiếp này cũng là kết quả của phúc đức hay nghiệp duyên từ bao kiếp mà bản thân tôi và dòng họ tôi tích được hay gây nên.

Theo lời khuyên của chị gái, hàng ngày tôi đọc sách và luyện 5 bài công Pháp. Chỉ trong một thời gian rất ngắn, tôi đã đạt được những kết quả không ngờ. Tôi khỏe mạnh trở lại và lại có thể chạy xe máy đi đó, đi đây. Mọi đau đớn giày vò của bệnh tật đã biến mất. Tôi không còn cảm thấy buồn rầu trong tâm, không lo lắng gì về bệnh tật, hay những vướng mắc của cuộc đời của mình nữa.

Tuyệt vời hơn nữa là câu chuyện của vợ tôi. Tôi khuyên bà ấy học Pháp Luân Đại Pháp giống như tôi. Lúc đầu, bà không tự đọc được nên chỉ nghe các bài giảng về Pháp Luân Đại Pháp thôi. Nhưng cũng trong một thời gian rất ngắn, vợ tôi nhanh chóng hồi phục. Bà ấy có thể đi lại, làm việc nhà, từ tưới rau đến quét nhà, nấu nướng và đặc biệt là không cần thăm viếng bệnh viện nữa.

Sau đó, là khoảng thời gian đáng ghi nhớ nhất trong cuộc đời của chúng tôi: đến lượt vợ tôi không cần đến thuốc nữa. Điều này, có thể đối với một người bình thường là quá đỗi bình thường, nhưng với chúng tôi thì đó chính là một thay đổi lớn, một thay đổi then chốt nhất, bởi chúng tôi không cần phải chi một khoản tiền lớn hàng ngày như trước đây vào chuyện thuốc men, thăm khám bệnh nữa. Hàng tuần tôi không phải lo gọi con về chở mẹ đi viện, chúng tôi cũng không còn trở thành gánh nặng cho nhau. Chắc các bạn có thể tưởng tượng ra nỗi vui sướng của vợ chồng chúng tôi hiện nay. Thay vì lo lắng cho bệnh tật và tuổi già, giờ đây, vợ chồng chúng tôi cùng đọc sách, cùng luyện tập, cùng nhau chia sẻ để giúp người, giúp mình….

Trước đây, tôi vẫn nuôi oán giận trong lòng với nơi tôi về nghỉ hưu (Trường Chuyên gia quân sự 481) Tôi cảm thấy sự bất công dồn nén trong lòng. Bây giờ tôi theo nguyên lý Chân Thiện Nhẫn nên tha thứ cho người để lòng nhẹ vơi. Mỗi khi đọc quyển sách Chuyển Pháp Luân tôi lại thấy lòng thanh thản biết bao nhiêu. Hàng ngày tôi vui luyện công với mọi người ngoài công viên, đọc sách và thiền thêm ở nhà.

Trong tôi, tôi vẫn nhớ đến những kỉ niệm đời lính với những chiến công oai hùng khi xưa, nhớ đến những người đồng đội đã vào sinh ra tử cùng với mình, những người đã ngã xuống cho đất nước thanh bình, Tôi vẫn rất tự hào và quá đỗi mừng vui khi gặp lại những đồng đội cũ: thủ trưởng của tôi Trung tướng Nguyễn Quốc Thước (nguyên Tư lệnh quân khu 4); Đại tướng Đỗ Bá Tỵ (nguyên Tổng tham mưu trưởng, hiện là Phó Chủ tịch Quốc hội) vẫn gọi tôi là thủ trưởng; Thiếu tướng Nguyễn Thế Thức (Phó giáo sư tiến sĩ, Phó hiệu trưởng Trường Lục quân 2) … vẫn gọi tôi là thầy. Có thể đồng đội tôi, bạn bè tôi sẽ đọc những dòng tâm sự này của tôi, biết đâu, chúng tôi vẫn còn giúp ích cho nhau, tôi sẽ giúp họ cùng luyện công, học Pháp….

Tôi mong như thế, bởi niềm vui được Phật Pháp cứu độ thoát khỏi cảnh buồn bực về cuộc đời cũng như nỗi đau đớn về bệnh tật của chúng tôi hiện chẳng bút nào tả nổi.

Và lời chân thành nhất, tự hào nhất từ trong sâu thẳm trái tim tôi mà tôi muốn nói đến giờ đây là lời cảm tạ với muôn vàn thành kính của vợ chồng chúng tôi dâng lên Sư phụ Lý Hồng Chí – Người sáng lập Pháp môn Pháp Luân Đại Pháp, tác giả của cuốn Chuyển Pháp Luân, Người mà chúng tôi coi là Người Thầy đáng kính và vĩ đại nhất, là Thần Phật hiển linh trong đời thường, đã cho vợ chồng tôi cuộc sống an vui cả thân và tâm mà cho đến tận bây giờ, nhờ đắc Pháp mà chúng tôi mới được hưởng.

 

 

 

TOP