Lịch Sử Mỹ Thuật Hội Họa Thế Giới-Phần VII: Mỹ Thuật Các Nước Châu Âu Thế Kỷ XIX

Nội dung tư tưởng là phong trào phục hồi tính dân tộc, mang tính chất cách mạng tư sản. Phrăngxixcô Gôia (1746-1828) là họa sĩ theo phương pháp sáng tác hiện thực với tình cảm nồng cháy, mạnh bạo.

Lịch sử:

- Thế kỷ 19 là giai đoạn phát triển cao của chủ nghĩa tư bản, một trong những hiện tượng xuất sắc của lịch sử thế giới, là bước phát triển cao của các nền văn hóa dân tộc, đặc biệt là khoa học thế giới. Văn học nghệ thuật phát triển dưới những dấu hiệu đấu tranh cho ba khuynh hướng nghệ thuật cơ bản: Chủ nghĩa cổ điển, chủ nghĩa lãng mạn và chủ nghĩa hiện thực. 

Ba nước tượng trưng cho nền mỹ thuật châu Âu thế kỷ XIX
- Pháp : 

Cuối TK 18 chủ nghĩa cổ điển là khuynh hướng dẫn đầu trong NTTH châu Âu. Chủ nghĩa cổ điển cách mạng biểu hiện tư tưởng cách mạng tư sản, trong thời gian nầy có Đavít được coi là hiện tượng lớn trong nền nghệ thuật thời cộng hòa. Nhiều họa sĩ theo khuynh hướng cổ điển, nhưng không có tư tưởng cách mạng như Đavít. Giăng Antuan Grô (1771-1835) rất có ảnh hưởng đến các họa sĩ trẻ, họ coi ông như thầy dạy của mình và là người đi tiên phong của nghệ thuật lãng mạn kiểu mới. Điêu khắc Pháp, đến cuối thập kỷ thứ ba của TK 19, khuynh hướng lãng mạn có mặt trong điêu khắc, nhưng xu hướng hiện thực vẫn có vị trí xứng đáng, nổi bật nhất là nhà điêu khắc Phrăngxoa Ruýtđơ (1784-1855) là đỉnh cao của lãng mạn cách mạng Pháp. 

- Tây Ban Nha :

Từ cuối TK 18 bước sang đầu TK 19, Tây Ban Nha mới thực sự có những bước phát triển đáng kể trong lĩnh vực văn hóa và nghệ thuật. Nội dung tư tưởng là phong trào phục hồi tính dân tộc, mang tính chất cách mạng tư sản. Phrăngxixcô Gôia (1746-1828) là họa sĩ theo phương pháp sáng tác hiện thực với tình cảm nồng cháy, mạnh bạo. Tất cả giúp ông trở thành người mở đầu của một nền nghệ thuật mới mẻ, tiến bộ nầy không chỉ của Tây Ban Nha mà của cả châu Âu thế kỷ 19.

 Hình internet

- Anh : 

Một bước tiến quan trọng là sự phát triển hội họa phong cảnh của nhóm họa sĩ ở ngoại ô một thành phố tỉnh nhỏ thuộc miền đông vào đầu TK 19. Nghệ thuật của họ dần dà trở thành một trường phái lấy tên theo địa danh họ hoạt động làm tên gọi: “trường phái Nôrích” gồm các danh họa như Đgiôn Crôm (1769-1821), Đgiôn Côngxtebơn, Đgiôdép Técne… Nghệ thuật Anh trải qua một thời kỳ tuyệt vời với sự phát triển những khuynh hướng hiện thực, những yếu tố mới góp phần xây dựng nền mống của nghệ thuật châu Âu, mà ở giai đoạn sau nầy nghệ thuật Anh không còn cái vinh dự đó nữa.

  Hình internet

Đặc điểm:
-Nghệ thuật tạo hình các nước châu Âu khác nửa đầu TK 19.

Gồm có :

+ Đức với chủ nghĩa lãng mạn, là dấu hiệu phản ứng cuộc cách mạng tư sản, chủ đề nghệ thuật chính là tranh phong cảnh lãng mạn của ba họa sĩ Philip Ottô Runghe, Caxpa Đavít Phriđric và Các Bickhen. Điêu khắc có Khrixtian Raukh. 

+ Ở Ý có Antônhiô Canôva chịu ảnh hưởng nặng điêu khắc Baroque. Nửa sau thế kỷ 19 nghệ thuật tạo hình các nước châu Âu theo khuynh hướng hiện thực chủ nghĩa mà trước đây đã là một dòng độc lập trong nghệ thuật đối lập với chủ nghĩa cổ điển và chủ nghĩa lãng mạn, về sau  nó trở thành CN tự nhiên và CN tượng trưng. 

+ Trong thời kỳ này, Pháp vẫn giữ vai trò dẫn đầu trong hoạt động nghệ thuật Đức, Nga cũng có vị trí không nhỏ. Cuộc cách mạng năm 1848 tác động đến nhiều nước, nhiều dân tộc khác kể cả châu Mỹ như: Tiệp Khắc, Ba Lan, Hung Ga Ri, Bỉ, Đan Mạch, Na uy, Thụy Điển và cả ở Mỹ. Khuynh hướng hiện thực thế kỷ 19 phát triển theo hướng phê phán sự phi nghĩa của xã hội, sự bóc lột của tư bản, những thói xấu của giai cấp thống trị…

+ Thời kỳ này Pháp có trường phái hiện thực Bácbidông với Rútxô, Điupré, Sác Đôbinhi, Đômiê, Milê, Cuốcbê… Cuối thập kỷ của TK 19, Pháp vẫn dẫn đầu ở Tây Âu, và xuất hiện chủ nghĩa ấn tượng vào những năm 1860 (Impression) với C.Mône, Côrô, Mane, Đơga, Rơnoa…

  Hình internet

Các họa sĩ ấn tượng phát hiện sự tinh vi của ánh sáng ngoài trời sinh động, họ chăm chú vào ánh sáng và không khí mà không quan tâm đến hình khối của sự vật, kể cả nội dung tác phẩm. Do hạn chế về tư tưởng tác phẩm, CN ấn tượng chỉ tồn tại ngắn ngủi. Vào giữa những năm 1880, CN ấn tượng bị khủng hoảng, hình thành CN ấn tượng kiểu mới (Tân ấn tượng). Khác với CN ấn tượng, họ không gây “ấn tượng” với người xem, mà cốt khuất phục bằng phương pháp của mình là những luật vật lý, toán học như phương pháp chia nhỏ (Division), họ rơi vào lý trí và thực nghiệm chứ không theo cảm xúc, dẫn đến tận cùng của CN sơ lược và trừu tượng. Nghệ thuật hiện thực Pháp trãi qua cơn khủng hoảng ấy, một biểu hiện ra đời chậm hơn của nghệ thuật ấn tượng mà lịch sử mỹ thuật gọi là Hậu ấn tượng chủ nghĩa với các họa sĩ Xêdan, Vangốc và Gôganh đã gây ảnh hưởng đối với sự phát triển nghệ thuật của thế kỷ 20.

Tothanh T/H-Theo sites.google.com  

TOP