Khỏi bệnh kỳ diệu: tôi đã khỏi liệt cơ 12 năm sau 4 tuần tu luyện

Mọi chuyện xảy ra cách nay 12 năm khi hai con tôi vào lớp 1, tay tôi cứ yếu dần không còn xách cặp cho con được nữa. Thực sự hoảng loạn khi cánh tay không còn nghe theo mình nữa, dần dần chân cũng không nhấc lên được.

 Cảm ơn số phận đã ban cho tôi tình yêu của người chồng, không vì thấy vất vả mà nản lòng. Cảm ơn hai con đã cho mẹ thêm nghị lực sống bằng chính sự chăm sóc và tình thương mà các con dành cho mẹ. Cảm ơn những người thân, bạn bè, tất cả những ai đã giơ tay cưu mang gia đình tôi cũng như những người cùng khổ vượt qua cơn sóng gió.

Năm nay tôi 52 tuổi. Thời trẻ, là một cô gái xinh đẹp, tôi đã từng là hoa khôi của một trường Đại học lớn tại Sài gòn. Biết bao chàng trai giàu có và đẹp trai đã theo đuổi, cuối cùng tôi chọn anh: xấu trai, tính tình cục mịch nhưng rất thương tôi. Chúng tôi sống sung sướng trong vật chất đầy đủ, thậm chí dư dả trong những năm 80, lúc mà kinh tế VN rất khó khăn.

 Từng bị sẩy thai nhiều lần liên tiếp. Sau nhiều năm với nhiều cố gắng của cả hai vợ chồng, cuối cùng tôi sinh đôi được hai con trai và gái: khỏe mạnh và rất kháu khỉnh. Cùng nhau chia sẻ những lúc hạnh phúc hay đau khổ với người chồng tận tụy, tôi đã từng nghĩ rằng mình là sinh mệnh hạnh phúc nhất khi đã có hai đứa con đẹp như tranh vẽ cùng người chồng trách nhiệm và gia sản giàu có như vậy.

Mọi chuyện xảy ra cách nay 12 năm khi đưa hai con tôi vào lớp 1, tay tôi cứ yếu dần không còn xách cặp cho con được nữa. Tôi thực sự hoảng loạn nhưng cánh tay không còn nghe theo mình nữa, dần dần chân cũng không nhấc lên được.

 Mặc dù quãng đường đi bộ từ nhà đến trường không xa nhưng đến một hôm tôi cũng không đi được nữa. Tôi khóc, suy sụp và đau khổ. Chồng bán rất nhiều nhà cửa và đất đai để trị bệnh cho tôi. Khám ở nhiều bác sĩ, tất cả các bác sĩ đầu ngành về chấn thương chỉnh hình, thần kinh trên đất VN này anh đều đưa tôi đến.

Mỗi vị bác sĩ đều cho một chẩn đoán khác nhau với rất rất nhiều loại thuốc khác nhau. Tôi hoang mang và không biết mình thực sự bệnh gì. Nhanh chóng, tất cả tài sản đã hết, và bệnh của tôi: chỉ có thể nằm tại chỗ, mọi sinh hoạt đều diễn ra trên 2m vuông- theo lời bác sĩ là nằm chờ chết.

 Các sinh hoạt cá nhân, kể cả chuyện vệ sinh phụ nữ hàng tháng đều do anh chăm sóc. Các con học lớp 2 đã phải tự đi học, nấu cơm và chăm sóc mẹ. Chồng tôi do phải nghỉ phép liên tục để đưa tôi đi khám bệnh nên cuối cùng bị mất việc, kinh tế gia đình nhanh chóng rơi xuống vực, cả gia đình chuyển đến sống tại một căn nhà rất nhỏ ở một con hẻm rất nhỏ - nơi tôi – lúc giàu có - chưa từng nghĩ là mình sẽ có ngày bước chân vào nơi chật chội và ẩm thấp đó.

Có những lúc trong nhà chỉ có 2 nghìn đồng để mua thức ăn cho 4 người. Và hai con mua rau muống, chúng bảo: Rau này rẻ, 2 nghìn mà người ta bán cho con nhiều lắm nè!

 Mẹ ơi, chắc là cô bán hàng thấy con mua rau hoài nên cô thương đó mẹ. Cười với con mà lòng quặn thắt. Con tôi, lẽ ra đã được sống trong nhung lụa, được ăn những bữa ăn ngon do mẹ chúng nấu, được đi đến những nhà hàng sang trọng như ba mẹ chúng đã từng đi liên tục những năm về trước.

Do mẹ mà chúng phải lâm vào tình cảnh này. Phải nhận trợ cấp hộ nghèo của địa phương, tôi ước mình có thể chết đi được. Nếu chết đi, lương của chồng và khoản trợ cấp này sẽ giúp cho ba cha con sống đàng hoàng hơn…..

Vào tháng 8/2015, đau khổ tột cùng, tôi cầu xin anh hãy buông ra đừng chăm sóc tôi nữa, tôi muốn chết, không thể chịu đựng bệnh tật và đau khổ nữa… Anh khóc, tôi cũng khóc, hai con cũng khóc…

Hai tuần sau, cô em họ ở Cần Thơ điện thoại, dè dặt hỏi: Có một môn tu luyện có thể giúp chị hết bệnh, chị có muốn tu luyện không? Ngay lập tức tôi đồng ý. Cô em nói sẽ có người mang sách tới nhà cho chị. Tôi chờ đợi, nôn nao khó tả…..

Hình internet

 Vài ngày, sau, nhà tôi có khách, sao khác lạ quá vì vừa nhìn vị khách này tôi đã thấy như gặp ở đâu rồi. Cô ấy đem sách ” Chuyển Pháp Luân “ đến cho tôi đọc. Do kính của tôi vỡ, cô ấy mua kính mới cho tôi.

Đọc đến bài giảng thứ sáu, đột nhiên thấy chữ to lên, to một cách lạ lùng. Tôi biết là Sư phụ đang điểm hóa cho mình nên càng say mê học. Trong vòng 4 tuần, Sư phụ thanh lọc cơ thể cho tôi: toát mồ hôi ướt cả quần áo, phải thay liên tục, ợ hơi khó ngửi, tiêu chảy phân rất xấu, đau nhức hai vai kinh khủng mỗi khi học Pháp, nơi cửa mình thải ra nhiều chất hôi tanh, tôi khàn tiếng ….

 Biết là mình đang được Sư Phụ thanh lọc. Tôi kiên định học Pháp, không nghĩ gì đến bênh tật của mình vì biết rằng mình đã gặp Sư Phụ và đang trên con đường hoàn trả nghiệp để theo ngài về nhà. Nhìn ảnh Sư phụ và lập tức nhận ra sao mà Ngài thân quen quá đỗi.

4 tuần đầu chưa biết tập 5 bài công Pháp nhưng cứ đến 3 giờ sáng lại thức dậy ngồi Thiền. Trong khi thiền định, thấy mình đang ở trong một căn nhà lung linh, rực rỡ, mọi người ở đó sao mà ai cũng đẹp đẽ và hiền hòa…

Có lần thấy mình là một bé gái, nhưng cũng liệt và không đi được, gặp cả bầy ếch nhái, cứ bâu xung quanh. Tôi nói với chúng: Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo, chúng đều tan biến, duy chỉ còn hai con vô cùng gớm ghiếc cứ bám chặt lấy. Tôi bảo chúng: Các ngươi hãy để ta tu luyện, tu luyện xong, ta sẽ cứu các ngươi. Cuối cùng chúng cũng tan biến, lập tức bé gái kia bước đi được.

 Bừng tỉnh, chẳng phải mình đã gây nhiều nghiệp đó sao, chẳng phải ba mẹ mình đã từng gây nhiều nghiệp: đốt chùa, phá chùa, đập vỡ tượng Phật ... đó sao? Bệnh của mình là trả nghiệp mà thôi…

Tôi bắt đầu đứng dậy và tập đi những bước đầu tiên của một cuộc đời mới. Tôi cảm nhận được một Pháp Luân to như quả bóng, sáng rực và lấp lánh ánh vàng đang xoay trên bụng của tôi. Tôi cảm nhận được nhiều Pháp Luân lớn nhỏ khác nhau chạy trên cơ thể, trên cánh tay, trên chân tôi vốn teo nhỏ lại chỉ còn da bọc xương sau 12 năm liệt giường liệt chiếu.

Các Pháp luân này chạy tới đâu, tay chân tôi phồng lên tới đó. Sau một đêm, tứ chi của phồng lên, cơ bắp đã phục hồi, quần áo cũ không còn mặc vừa nữa. Tôi như hồi sinh, có một cuộc đời mới. Tôi có thể tự sinh hoạt bản thân và sau 12 năm, đã có thể nấu ăn, và chăm sóc gia đình.

Tôi đề nghị chồng trả lại sổ hộ nghèo cho địa phương vì thấy mình không cần nhận sự trợ cấp nào nữa. Anh đồng ý ngay lập tức.

 Một điều như là cơ duyên: người em gái họ ở bên Nhật sau nhiều năm mất liên lạc đã điện thoại cho tôi. Cô ấy kể đã li hôn với ông chồng vốn rất ngổ ngáo. Tôi khuyên hai vợ chồng học Pháp, họ tìm thấy Pháp trên mạng và cùng học, và hai vợ chồng đang tính đến chuyện hàn gắn lại với nhau, họ cũng lại đang liên lạc với các học viên ở Nhật Bản để tham gia vào chỉnh thể.

Kể lại câu chuyện của chính bản thân mình, tôi mong mình được góp phần nhỏ bé vào sự tăng cường tín tâm tu luyện của mọi người. Tôi tên Lánh, đã từng nghĩ cái tên của mình là do số phận bắt mình phải trốn lánh cuộc đời khi không thấy ánh sáng mặt trời suốt 12 năm, nhưng giờ tôi nhận ra Lánh còn có nghĩa là “Lấp Lánh”.

Sài Gòn, ngày 12 tháng 08 năm 2016

Nguyễn Thị Lánh

Điện thoại di động: 012 696 70067

>>> Khỏi Bệnh Kỳ Diệu: Mắc Cùng Bệnh Như GS. Stephen Hawking Nhưng GS. Uông Chí Viễn Đã Chiến Thắng

TOP