Tiết lộ động trời về vụ WATERGATE thời TT Nixon.

 

Tác giả Fiona Barnett, viết ngày 6/8/2018

Đôi điều về tác giả Finona Barnett: Đây là một trong số ít nạn nhân sống sót khi thoát khỏi đường dây ấu dâm quốc tế. Cô đã từng bị CIA dùng thuật kiểm soát tâm trí , mind control, để biến cô thành nô lệ tình dục cho các chính trị gia, các nhân vật chóp bu quyền lực, trong đó có Tổng Thống Nixon và Thủ Tướng Úc. Sau này cô đã dần dần hồi phục trí nhớ và cô đi khắp nơi để diễn thuyết , vạch mặt đường dây ấu dâm cao cấp.

Đây là blog của cô.

https:// fionabarnett (dot) org

Dưới đây là phần bài viết của c, tiết lộ rất nhiều chuyện động trời.

Xin mở đầu bằng tiết lộ động trời không hề có trên các phương tiện truyền thông :

"Vụ đột nhập Watergate hoàn toàn dựa trên một sự thật: Hồ sơ ấu dâm đang được lưu giữ tại Trụ sở Quốc gia của đảng Dân chủ."

- Cựu viên chức Cảnh Sát Thành Phố New York, James Rothstein -

Vài ngày trước cuộc Bầu cử Tổng thống Hoa Kỳ năm 2016, tôi nhận được hàng loạt tin nhắn từ những người bạn cũ hỏi tôi có ổn không. Mọi người bắt đầu hỏi về phúc lợi của gia đình chúng tôi. Tôi không biết chuyện gì đang xảy ra. Sau đó, tôi đã kiểm tra trang blog của mình. Mức tăng đột biến 100.000 lượt xem trong một ngày bắt nguồn từ một bài báo mà nhóm hoạt động Anonymous đã xuất bản về việc tôi bị buôn bán cho các khách VIP của Mỹ. Họ đã sử dụng câu chuyện của tôi để vạch trần Hillary Clinton , bà ta đã tham gia vào một đường dây buôn bán tình dục trẻ em. Quỹ Clinton là bình phong cho nạn buôn bán trẻ em bao gồm cả nạn nhân trận động đất ở Haiti. Mạng lưới buôn người của Bill và Hillary đã liên quan đến vị chủ tịch chiến dịch tranh cử của bà ta là John Podesta.

Podesta và anh trai Tony đang ở trong một biệt thự thuộc sở hữu của chính trị gia Vương quốc Anh, tên Clement Freud, nơi này gần với nơi mà em bé người Anh Madeleine McCann bị mất tích ở Bồ Đào Nha.

Clement là cháu trai của Sigmund Freud, người đã bị các phương tiện truyền thông chính thống của Anh coi là một kẻ ấu dâm.

John và Tony Podesta hoàn toàn khớp với hình ảnh bộ nhận dạng mà Scotland Yard phát hành về những kẻ bắt cóc bé Madeleine.

Vụ bê bối Pedogate của John Podesta (Pedo = ấu dâm, gate = bê bối) nổi lên khi Wikileaks công bố các email từ tài khoản của John Podesta vào tháng 10 năm 2016.

Các email này tiết lộ Hillary Clinton là người tự nhận mình là người tôn thờ "Molech" và bắt các chính trị gia gọi trẻ em đến các bữa tiệc ấu dâm bằng cách sử dụng từ ngữ mật mã theo tên gọi đồ ăn nhanh.

Ví dụ, pizza = bé gái, pasta = bé trai , sauce = tinh trùng...

Whitehouse đã thực hiện một đơn đặt hàng lớn về "thức ăn nhanh", trái với chính sách quy định tất cả thực phẩm phải được chế biến tại chỗ bằng cách sử dụng nguyên liệu thô để chống lại nguy cơ an ninh do thực phẩm chế biến sẵn bên ngoài gây ra.

Những đứa trẻ bị buôn bán thường bị giam giữ trong hầm trung chuyển tại các cơ sở kinh doanh địa phương ở Washington DC, bao gồm cả một nhà hàng Pizza, nơi một nghệ sĩ bị bắt gặp trong một đoạn băng ghi âm về việc cưỡng hiếp và giết trẻ em.

Các nhân viên FBI và cảnh sát NewYork (NYPD) trong sạch đã nhiều lần cố gắng buộc tội Clinton và các thành viên VIP khác của đường dây buôn người, nhưng những nỗ lực của họ thường bị cản trở bởi những người cấp trên họ trong hệ thống chỉ huy.

Những người khổng lồ trong lĩnh vực truyền thông lớn (Main Stream Media) đã phát động một chiến dịch che đậy các email Podesta bị rò rỉ.

Những kênh như CNN (được thành lập bởi một trong những kẻ từng ấu dâm tôi, tên là Ted Turner) đã ra sức lan truyền ‘tin giả’.

Bản thân Clinton chưa bao giờ giải quyết hoặc phủ nhận nội dung email. Trên thực tế, các email đã bị rò rỉ bởi một số viên chức tình báo Hoa Kỳ, những người phản đối nạn ấu dâm có tổ chức.

Các nhà báo chính trực, những người đã đưa tin sự thật của vấn đề đã nhanh chóng bị sa thải. Hàng chục nhân viên và cộng sự của Clinton đã gặp phải những cái chết đột ngột, liên tiếp và nhanh chóng.

Vì vậy, Pedogate bị mất uy tín là 'tin giả', bất chấp báo cáo trên truyền hình ngày 11 tháng 6 năm 2013 của NBC về việc Hillary Clinton sử dụng chức vụ Ngoại trưởng Hoa Kỳ để ra lệnh ngừng điều tra về nạn buôn bán tình dục trẻ em trong Bộ Ngoại giao.

Pedogate đến được với công chúng thông qua mạng xã hội. Thông qua YouTube, mọi người được coi các cuộc phỏng vấn với các nhân chứng đáng tin cậy, những người đã làm chứng cho sự tồn tại của một hoạt động buôn bán tình dục trẻ em quốc tế liên quan đến các chính trị gia Hoa Kỳ và CIA.

Đó là khi tôi được gặp viên cảnh sát New York, là James Rothstein, đã nghỉ hưu. Ông giải thích, đường dây buôn người Pedogate chính là thứ mà ông đã điều tra trong 35 năm.

Rothstein quan sát thấy, những kẻ thủ phạm đang làm mọi cách trong khả năng của họ để vùi đi sự thật động trời về Pedogate.

Rothstein giải thích rằng Sở Cảnh Sát New York (NYPD) không phải là lực lượng cảnh sát tiểu bang thông thường, mà là một cơ quan điều tra hàng đầu trong phạm vi quốc gia và quốc tế.

Quay trở lại năm 1966, Rothstein trở thành thám tử cảnh sát đầu tiên được giao nhiệm vụ điều tra ngành công nghiệp mại dâm. Ông ấy sớm phát hiện ra hoạt động tống tiền tình dục ngầm khiến các chính trị gia thỏa hiệp với gái mại dâm trẻ em. 'Sự thỏa hiệp giữa con người với nhau' là thuật ngữ mà ông ấy sử dụng cho quá trình bẫy mật ong này.

Rothstein và các đồng nghiệp của ông phát hiện ra rằng có tới 70% các nhà lãnh đạo hàng đầu của chính phủ Hoa Kỳ đã bị dính chàm. CIA đã tiến hành hoạt động tống tiền những con người này, trong khi nhiệm vụ của FBI là che đậy nó.

James Rothstein đã được cảnh báo về một tổ chức ấu dâm VIP giống hệt đang hoạt động ở Vương quốc Anh, khi Tình báo Anh hỏi ý kiến ​​anh ta về Vụ việc Profumo.

Các đặc vụ MI6 đã đến thăm Rothstein ở New York để khai thác những gì họ biết về các chính trị gia Anh và các nhân vật quan trọng khác có quan hệ tình dục với gái mại dâm trẻ em. Đây là một phần trong nỗ lực của họ nhằm che đậy bản chất ấu dâm thực sự của vụ bê bối Profumo.

Rothstein phát hiện ra rằng các đường dây ấu dâm quốc tế có mối liên hệ với nhau và các thành viên của họ gặp nhau tại nhiều địa điểm khác nhau trên thế giới, nơi mỗi điểm đến phục vụ cho một loại xu hướng tình dục suy đồi khác nhau, bao gồm cả lạm dụng tình dục theo chủ nghĩa Satan.

Rothstein và các đồng nghiệp của mình vấp phải sự phản kháng quyết liệt đối với việc điều tra và truy tố các thành viên của tổ chức buôn bán trẻ em. Các cuộc tiếp xúc với nhà báo điều tra của ông tại New York Times và Washington Post không thể in được những câu chuyện về đường dây ấu dâm VIP.

Tất cả các nhân viên cảnh sát, FBI, hải quan và IRS (sở thuế) theo đuổi mạng lưới ấu dâm VIP trên đường phố đã bị hủy hoại sự nghiệp của họ sau đó.

(lời của Tâm An: Bởi vậy mới có hàng ngàn người bị từ chức hoặc chết, theo trang web mà Tâm An viết hôm qua.

Những nỗ lực của Rothstein để bắt giữ những thủ phạm chính liên tục bị cản trở. Ví dụ về sự lựa chọn là khi anh ta phục vụ người đứng đầu hoạt động thỏa hiệp con người của CIA, Tippy Richardson. Theo lời kể của kẻ ấu dâm được cảnh sát đưa tin cho Ben Rose, vào tháng 11 năm 1971, Tippy Richardson, doanh nhân Leonard Stewart (từ OPEC, Tổ chức Các nước Xuất khẩu Dầu mỏ) và một bác sĩ phẫu thuật tên là Tiến sĩ Chesky, đã hãm hiếp và sát hại ba cậu bé từ 14 đến 15 tuổi trong căn hộ của Rose trên đường số 64 ở Thành phố New York. Ủy ban lựa chọn tội phạm của bang New York sau đó đã tống đạt trát hầu tòa đối với cả Tippy Richardson và Leonard Stewart. Khi hầu tòa, Richardson nói rằng vì anh ta làm việc cho CIA, trát đòi hầu tòa sẽ được rút lại theo Đạo luật An ninh Quốc gia vào thời điểm Rothstein và đồng nghiệp của ông ta đang trị vì.

Năm 1972, viên cảnh sát Rothstein bắt giữ một trong năm tên trộm vụ Watergate, là đặc vụ CIA, tên Frank Sturgis.

Trong cuộc thẩm vấn kéo dài hai giờ sau đó, ông ấy đã phát hiện ra sự thật về Watergate. Những tên trộm đã tìm kiếm một thứ có biệt danh là “Cuốn sách” , có liệt kê các chính trị gia Đảng Dân chủ và Cộng hòa đã tiếp cận gái mại dâm trẻ em, xu hướng tình dục của họ, số tiền họ phải trả để hiếp dâm trẻ em, v.v.

Lời giải thích chính thức của Watergate là đảng Cộng hòa (dưới chỉ đạo của TT Nixon, đã đột nhập vào Trụ sở Ủy ban Quốc gia Đảng Dân chủ để lấy thông tin về chiến lược tranh cử của họ. Những người từng sống thời Watergate thường cau mày bình luận, "điều đó thật vô lý, Đảng Cộng Hòa cần quái gì đột nhập vào đó chỉ để biết về chiến lược tranh cử của Đảng Dân Chủ?!."

Những lời kể của viên cựu cảnh sát Rothstein giúp chúng ta hiểu rõ hơn lý do tại sao TT Nixon lại dự tính lờ đi,dập tắt đi cuộc điều tra Watergate, tại sao ông cho rằng cuộc điều tra gây ra mối đe dọa đối với an ninh quốc gia, tại sao thư ký riêng của ông lại phá hủy các đoạn băng ghi âm của Phòng Bầu Dục sau khi có trát đòi hầu tòa. Và tại sao Tổng Thống Nixon lại ban hành lệnh ân xá cho chính mình? Bởi vì điều này đã bảo vệ ông Nixon khỏi bị truy tố vì bất kỳ tội ác nào ông ta đã “phạm hoặc có thể đã phạm phải hoặc có tham gia” với tư cách là tổng thống. Nếu tội ác của Nixon bao gồm cả tội ấu dâm, điều đó hoàn toàn hợp lý.

Tôi tin tưởng rằng Tổng thống Richard Nixon và người bạn tốt của ông ấy, ‘Mục sư’ Billy Graham đã có tên trong hồ sơ ấu dâm của Watergate, bởi vì tôi đã bị buôn bán tình dục cho cả hai người khi còn nhỏ.

Khi tôi nói chuyện với James Rothstein, ông ấy nói rằng ông ấy chưa hề nghe nói Nixon là một kẻ ấu dâm, nhưng ông ấy chắc chắn biết từ nhiều nạn nhân, là Mục sư Billy Graham là một kẻ ấu dâm tràn lan.

Rothstein cũng nói với tôi rằng trong quá trình điều tra của mình, ông ấy đã biết về một đường dây buôn bán tình dục trẻ em giống hệt nhau ở Úc liên quan đến Thủ tướng Úc.

Mặc dù ông ấy chưa bao giờ trực tiếp điều tra nó, nhưng ông ấy nói có một người bạn tên Peter Osborne, từng làm việc trong tình báo Úc nên biết rất chi tiết. Ông cũng xác nhận rằng các chính trị gia Úc và các khách VIP khác đã tham dự các nhà thổ dành cho trẻ em quốc tế.

Một tiếng nói khác nổi lên sau vụ bê bối Pedogate là chủ ngân hàng người Hà Lan Ronald Bernard. Bernard đã làm sáng tỏ hơn về con người và hệ thống đằng sau mạng lưới buôn bán trẻ em quốc tế trong một loạt các cuộc phỏng vấn với Irma Schiffers.

Bernard cho biết ông ta đã làm việc trong lĩnh vực tài chính quốc tế và rửa tiền cao cấp trong 12 năm. Ở đó, ông phát hiện ra rằng quyền lực chính trị không nằm ở các đại diện được bầu chọn công khai, mà là ở 8.000 đến 8.500 cá nhân giàu có nhất thế giới, những người thực thi quyền lực đằng sau hậu trường và thường xuyên thao túng các phương tiện truyền thông.

Ông giải thích, những người này ngồi trên đỉnh của một cấu trúc quyền lực giống như một kim tự tháp. Ngay bên dưới chúng là Ngân hàng Thanh toán Quốc tế (BIS). Bên dưới BIS là IMF (Quỹ Tiền tệ Quốc tế) và Ngân hàng Thế giới. Bên dưới nữa là các Ngân hàng Trung ương, là các ngân hàng tư nhân được thành lập bất hợp pháp, có nhiệm vụ giám sát hệ thống ngân hàng thương mại của các quốc gia tương ứng. Dưới nữa là các công ty đa quốc gia (như Nike, Amazon, Addidas...). Cuối cùng, bên dưới nữa mới là chính phủ của các quốc gia.

Bernard cho biết 8.000 đến 8.500 người giàu nhất đã tạo ra BIS vào năm 1930. Vì những cá nhân giàu nhất thế giới còn quá trẻ để giúp thành lập BIS cách đây 88 năm, ông phải nói đến các triều đại ngân hàng như Rothschilds.

Trong một Chương sáchcó tiêu đề 'Ngân hàng và Doanh nghiệp lớn nhất Thế giới', của cuốn sách Dope, Inc: Cuộc chiến thuốc phiện của Anh chống lại Hoa Kỳ (Kalimtgis, Goldman & Stienberg, 1978) liệt kê Rothschilds là một trong chín triều đại gia tộc chịu trách nhiệm về hiện đại ngành công nghiệp ma túy, họ khẳng định, “được điều hành như một hoạt động tổng hợp duy nhất trên thế giới, từ cây thuốc phiện đến túi niken heroin được bán ở một góc nội thành.”

Hoạt động buôn bán ma túy toàn cầu hiện tại được Hoàng gia Anh thành lập trong các cuộc Chiến tranh Thuốc phiện, khi các đường dây hơi nước P&O được thành lập để vận chuyển ma túy, ngân hàng HSBC được thành lập để rửa tiền thu được và 'tòa án Do Thái' (Rothschilds) được sử dụng để quản lý tài chính.

Nội dung của Dope Inc. chắc chắn phải có một số sự thật vì những tiết lộ của nó đã dẫn đến việc ngân hàng HSBC mất giấy phép hoạt động tại Hoa Kỳ.

Cuốn sách cũng truyền cảm hứng cho các quan chức thực thi pháp luật hoán đổi giả định của họ rằng buôn bán ma túy bao gồm các hoạt động tội phạm độc lập, vì thực tế đây là một mạng lưới toàn cầu do CIA điều phối, với số tiền thu được được rửa qua các ngân hàng và được đưa vào các hoạt động khủng bố bí mật của CIA.

Đây là hệ thống mà Ronald Bernard đã mô tả.

Ông ta cho biết hoạt động rửa tiền có liên quan tới các chính phủ, công ty đa quốc gia, các tổ chức khủng bố và các cơ quan mật vụ. Theo ông, các cơ quan mật vụ không phục vụ và bảo vệ một dân tộc hay đất nước như công chúng mong đợi. Thay vào đó, chúng đều là các tổ chức tội phạm buôn bán ma túy, vũ khí và trẻ em. Theo Bernard, giới tinh hoa giàu có đã kiểm soát nhân viên của họ bằng cách thỏa hiệp và tống tiền họ - giống như James Rothstein đã nói.

Cách tốt nhất để hiểu về ngành buôn bán trẻ em là truy tìm lịch sử của ngành buôn bán ma túy. Khi bạn đọc Dope Inc., hãy gạch bỏ từng lần xuất hiện của từ 'ma túy' và thay thế bằng từ 'trẻ em' - điều này sẽ cung cấp cho bạn hình ảnh về mạng lưới buôn bán trẻ em.

Giống như buôn bán ma túy, ngành công nghiệp buôn bán tình dục trẻ em được điều hành bởi chính những người này giống như một hoạt động duy nhất của thế giới tích hợp.

Ở trên cùng, tầng lớp giàu có duy trì quyền kiểm soát bằng cách đảm bảo chỉ các chính trị gia bị tống tiền, bị khống chế, quân đội và các quan chức chính phủ chiếm quyền lãnh đạo.

Các cơ quan mật vụ, bao gồm ASIO, CIA và Tình báo Anh, điều phối hoạt động buôn bán trẻ em và thỏa hiệp với con người, tiếp nhận các nạn nhân được thu mua thông qua những tên tội phạm. Họ đào tạo những người này thành phương tiện phù hợp và vận chuyển nạn nhân trong nước và quốc tế để phục vụ những kẻ ấu dâm VIP.

Úc đang trong quá trình điều tra liên bang, Ủy ban Hoàng gia về các ứng phó của thể chế đối với lạm dụng trẻ em và Ủy ban Hoàng gia về Hành vi sai trái trong Ngành Ngân hàng, Hưu bổng và Dịch vụ Tài chính.

Chỉ một trong những cuộc điều tra này đã làm sáng tỏ mạng lưới buôn bán trẻ em toàn cầu mà tôi đã tự mình báo cáo cho Ủy ban Hoàng gia về Lạm dụng Trẻ em. Vào ngày 5 tháng 4 năm 2018, người đứng đầu mới được bổ nhiệm của AUSTRC (Trung tâm Báo cáo và Phân tích Giao dịch Úc) nói với ABC news:

"Tôi nghĩ Ủy ban Tình báo Hình sự Úc rằng tôi đã xử lý khá tốt về mặt tội phạm nghiêm trọng và có tổ chức. Tôi không đánh giá cao mức độ tham gia sâu và rộng của các tổ chức tư nhân và ngân hàng. Tôi không đánh giá cao có bao nhiê ngàCó một quan niệm sai lầm rằng rửa tiền là một tội ác không có nạn nhân, có thể chỉ nhìn vào việc tránh thuế - và thực tế không phải vậy. Đó là các tội phạm sử dụng các tổ chức tài chính ở đây và trên toàn quốc để chuyển quỹ tội phạm ra nước ngoài. Họ cũng chuyển hệ thống tài chính của chúng ta ra nước ngoài và nó có tác động lớn đến cuộc sống hàng ngày; cho dù đó là bóc lột trẻ em, tội phạm nghiêm trọng và có tổ chức, nhập khẩu ma túy - tất cả đều liên quan đến rửa tiền."

Ngân hàng Khối thịnh vượng chung của Úc sau đó đã bị phạt 700 triệu đô la vì gần 54.000 vi phạm luật chống rửa tiền và chống tài trợ khủng bố, bao gồm rửa tiền thu được từ buôn bán tình dục trẻ em và chuyển tiền vào các tổ chức khủng bố ở nước ngoài.

TOP