Những gì mà ta thấy trong những ngày qua đối với Donald Trump càng làm nổi bật đức tính rất đặc biệt ở ông : Sự bình tĩnh đến siêu phàm.

SỰ BÌNH TĨNH SIÊU PHÀM

 

Từ khi làm tổng thống, ông đã thể hiện nó, bình tĩnh lên án CNXH ngay giữa đại hội đồng LHQ, bình thản phát động trade war, bước vào vùng đất nguy hiểm ở vĩ tuyến 38 mà chưa một nguyên thủ phương Tây nào dám nghĩ đến với thái độ tự nhiên nhất đời như đến một sân golf 18 lỗ.

Ngay cả khi bị tấn công bởi con virus làm hơn một nửa thế giới hoảng sợ, ông vẫn bình tĩnh đến kinh ngạc.

Và bây giờ Trump đối đầu với kẻ thù của nước Mỹ. Hầu hết những kẻ thù này đều đang ẩn nấp sau bức màn đen tối, đầy âm mưu và thực hiện âm mưu một cách ranh mãnh Trump lại càng bình tĩnh. Ông không chỉ là tổng thống "chuyên gây sự" vĩ đại. Ông là một ngọn đèn sáng chói, nó quá sáng đến nỗi ngay cả nhiều người Mỹ cũng không nhìn ra. Chỉ có thế mới giải thích được tại sao có nhiều người yêu mến ông và những kẻ bệnh hoạn về tinh thần lại căm ghét ông đến mức cuồng dại như vậy.

Khi Bắc Triều Tiên đe doạ phóng tên lửa hạt nhân, Trump nhẹ nhàng nói rằng nước Mỹ cũng có tên lửa và hàng ngày ông đều cầu xin Chúa đừng bao giờ bắt ông phải sử dụng nó. Điều này cũng giải thích tại sao, trước mọi đòn điên cuồng của phe thổ tả, trước sự lo lắng của cả tỷ người, trước sự van nài, giục giã của các cộng sự, ông vẫn kiên trì chưa sử dụng đến vũ lực.

Bởi vì, những người theo thuyết bảo thủ cho rằng bạo lực không chỉ đáng bị khiển trách về mặt đạo đức.

Bởi vì, những người có Đức Tin, những người theo tôn giáo hoặc nếu không theo tôn giáo thì cũng sở hữu một niềm tin vào một quyền lực siêu nhiên đứng cao hơn mọi quyền lực của con người luôn hiểu rằng bạo lực với con người không bao giờ bền vững thậm chí còn phi logic.

Bởi vì bạo lực chỉ có hiệu lực nếu ý định về một cuộc chiến hoàn toàn được tuyên bố. Nhưng những người Mỹ bảo thủ và có Đức tin đã sẵn sàng thực hiện chiến tranh ngay bây giờ chưa? Có phải người Mỹ đang bước vào giai đoạn của một cuộc Cách mạng Hoa Kỳ chống lại chính phủ Hoa Kỳ? Hình như chưa đến lúc điều đó xảy ra.

Không logic chút nào khi chiến tranh với chính phủ mãi mãi. Bởi đánh nhau với chính phủ không phải lúc nào cũng đồng nghĩa với việc chiến đấu với kẻ thù. Việc hiện nay chỉ là tát cạn cái đầm lầy, chữa lành căn bệnh chưa đến mức gây tử vong.

Và đây là lý do tại sao phải luôn duy trì kỷ luật gần như siêu phàm để giữ hòa bình, tránh xa mọi cơn sóng dữ và cần một thuyền trưởng siêu phàm bình tĩnh.

Cũng tất nhiên, cần phải xác định bạo lực đến từ đâu để chấm dứt nó. Và, dĩ nhiên bạo lực luôn luôn đến từ cánh tả.

Cánh tả có thể làm ngơ trước các khuynh hướng bạo lực của chính mình bởi vì họ phần lớn là vô đạo đức.

Bởi vì, cánh tả có các phương tiện truyền thông và báo chí trong túi, vì những người cánh tả nghĩ rằng mục tiêu của họ là chính đáng và dùng mọi cách để thực hiện nó đều là đúng đắn.

Bởi vì cánh tả là thế tục và vô thần nên họ không lo lắng về bất kỳ trách nhiệm phải giải trình trước lịch sử. Không bao giờ lo sợ phải đối mặt với Đấng Phán Xét.

Và cánh tả tin rằng : Mọi tội ác đều có thể thoát được nhờ nói dối. Họ tự tin vào khả năng nói dối của mình, nói dối lem lẻm, nói dối không chớp mắt, nói dối không biết xấu hổ để thoát tội.

Nhưng đối diện với sự bình tĩnh siêu phàm thì kẻ dối trá bậc nhất cũng phải lộ diện. Chúng sẽ không thể chạy tội được.

Bài Mới

TOP